Trong cái rủi có cái may

Mỗi khi người thân chúng ta gặp sự cố như bị tai nạn giao thông chẳng hạn, mọi người xung quanh chặc lưỡi “thôi thì trong cái rủi có cái may”, khi thấy người còn nguyên vẹn, xe thì hư hỏng nặng. Chuyện gạo giá rẻ được nông dân, thương lái thuê xe tải chở thẳng về thành phố tiêu thụ, xét khía cạnh nào đó, cũng không khác gì “trong cái rủi có cái may”.

Những ngày qua, báo chí phản ánh khá nhiều thông tin câu chuyện một lượng lớn gạo giá rẻ tràn về thành phố, đã tác động tới thị trường gạo cấp trung, cao của thành phố mà các bà nội trợ vốn hay kén chọn gạo ăn cho gia đình mình.

Nếu bỏ qua chuyện gạo giá rẻ bày bán tràn lan ở các cửa ngõ thành phố có vi phạm luật giao thông đường bộ hay không; cũng nên bỏ qua khía cạnh nông dân, thương nhân thuê xe tải chở gạo thẳng từ miền Tây về thành phố chắc chắn là không nộp thuế kinh doanh, thì đằng sau chuyện nông dân, thương lái thuê xe tải chở gạo thẳng tới thị trường tiêu thụ sẽ nói lên nhiều điều.

Lâu nay, báo chí, nhà quản lý, nhà khoa học cứ than phiền liên tục chuyện hàng nông sản của chúng ta vốn qua quá nhiều tầng nấc trung gian trước khi tới tay người tiêu dùng. Chuyện ký gạo ở miền Tây về tới thành phố tăng gấp đôi, gấp ba cũng không có gì lạ. Gạo giá rẻ tràn về thành phố lần này bán 5.000-6.000 đồng/ký mà qua thông tin báo chí thì nông dân, chủ nhà máy gạo, thương lái thuê xe tải chở gạo thẳng từ nhà máy ở miền Tây về thành phố, chênh lệch giá gốc chỉ có 500-1.000 đồng/ký, bù cho tiền xe tải 200 đồng/ký thì phần còn lại là tiền lời.

Như vậy, có thể xem đây là hiện tượng khá hy hữu mà nông dân và thương lái đã phá bỏ tập quán “chuyền tay” hạt gạo qua nhiều tầng nấc trung gian. Cái lợi thì thấy rất rõ, nông dân sản xuất lớn, thương lái cấp 1 ở thôn ấp cũng có thể đưa gạo ra thẳng thị trường. Cái lợi nữa là người tiêu dùng không phải trả tiền cho hệ thống trung gian vốn dĩ đã ràng buộc vô hình cả hệ thống kinh doanh nông sản lâu nay trên thị trường.

Cách nay hơn 1 tháng, tôi đến Đồng Nai gặp một chủ trang trại chôm chôm, ông ấy đang thu hoạch chôm chôm và bán cho thương lái 2.000 đồng/ký nhưng cách đó chưa đầy 2 km, tôi hỏi mua vài ký chôm chôm của thương lái mà chủ trang trại kia cung cấp thì họ bán tôi giá gấp đôi, tức 4.000 đồng/ký, trong khi công sức của họ bỏ ra chỉ là lựa bỏ bớt trái chôm chôm kém chất lượng, đóng thùng và cân bán cho tôi.

Người thuơng lái cho biết nếu anh ta thuê xe tải chở về tới TPHCM thì giá bán lên tới 6.000 đồng chứ không phải 4.000 đồng/ký như đã bán cho tôi.

Vậy nếu chủ trang trại chôm chôm mà tôi đã gặp, nếu phá bỏ được bớt các khâu trung gian, tự phân loại và tự kiếm xe đưa ra thị trường thì chắc chắn, giá chôm chôm mà ông ấy bán được tuy không bằng thương lái tại thành phố nhưng ít ra người dân thành phố cũng hưởng với giá rẻ hơn.

Các quan chức ngành nông nghiệp thường nói họ sang Thái Lan, thấy hệ thống kinh doanh nông sản của Thái ít các tầng nấc trung gian hơn Việt Nam, và do vậy, giá nông sản của họ tới tay nhà xuất khẩu sẽ thấp hơn so với sản phẩm cùng loại của Việt Nam. Do vậy mà tính cạnh tranh của nông sản Thái tốt hơn so với Việt Nam trên thị trường thế giới là điều dễ hiểu.

Tôi không tin lắm nhưng trong một lần đi công tác bên Thái, tôi thấy chủ trang trại Thái thường sắm xe ô tô bán tải (dạng Nissan có thùng phía sau), tôi hỏi và biết họ sắm xe bán tải lợi cả đôi đường, vừa chở vật tư cho sản xuất của trang trại, vừa chở cả sản phẩm thu hoạch để mang tới tận các chợ đầu mối để bán trực tiếp cho doanh nhân kinh doanh nông sản ở chợ. Khi tới thăm chợ đầu mối tôi mới tin lời nông dân Thái khi hàng dãy dài xe ô tô bán tải của nông dân đang xuống hàng, đang đậu lại nghỉ trưa quanh chợ đầu mối nông sản.

Còn ở ta, biết bao giờ xe bán tải của nông dân chở cá, gạo, trái cây về thẳng các chợ đầu mối của thành phố và đậu ken kín các chợ đầu mối Tam Bình, Bình Điền?

In | Ngày gửi 17 Tháng Mười Một 2008 9:45 CH

Phản hồi

# Chỉ có rủi nhiều

Left by Hoàng kim at 01/12/2008 8:46 CH
Gravatar

Rủi nhiều chứ may không có đâu Hồng Văn ơi! Lúa Hồng Văn thấy bán đầy thành phố gần đây là lúa nhập lậu từ Campuchia và Thái Lan chứ không phải của nông dân chúng tôi đâu. Lúa thu đông của chúng tôi ở huyện Tân Hồng, tỉnh Đồng tháp hiện bán giá rất rẻ do việc nhập lậu này. Sắp tới vụ đông xuân không biết chúng tôi có còn bán được lúa hay không? giá bán bao nhiêu? vì hiện nay tôi thấy các ngành các cấp điều dửng dưng với việc nhập lậu này.

 
Tôi xin cảm ơn việc đặt vấn đề bỏ tầng lớp trung gian trong việc bán gạo của nông dân.

# Xã hội cần có sự phân công lao động

Left by Thai Dung at 11/12/2008 4:25 CH
Gravatar

Thật là thú vị khi nông dân làm ra hạt gạo rồi tự đi bán trực tiếp tới tay người tiêu dùng. Hình thức này sẽ làm giật mình các nhà bán sỉ, các chợ đầu mối... khiến họ không tăng giá gạo lên bao nhiêu tùy thích, tạo ra cơn sốt giả tạo mà không nhìn trước nhìn sau. 

 
Tuy nhiên, cuối cùng phải công nhận vai trò trung gian của thương lái thôi. Đó là phân công lao động mà!

# Mọi thứ thay đổi, chỉ người nông dân không thay đổi

Left by SAKAI at 03/01/2009 4:01 SA
Gravatar Bài viết ý nghĩa quá ! Diễn Châu - quê tôi là một vùng đất nổi tiếng về trồng lạc (đậu phộng), vừng của xứ Nghệ. Năm 1996, có một người bà con về thăm làng, 10 năm sau người đó cùng về quê thăm gia đình tôi và nói "Diễn Châu giờ thay đổi nhiều quá, hai bên đường quốc lộ thi nhau xây nhà cao tầng. Nhưng sao làng quê mình hôm nay vẫn không thay đổi".

Phải, làng quê tôi vẫn không thay đổi. Vẫn những ngôi nhà cách đây 10 năm ngày ngày bám bụi thời gian. Vẫn những hàng cây dọc hai bên đường làng quay quắt vì gió lào và vẫn những người nông dân ngày ngày áo rách ra đồng.

Tìm một tờ báo quê tôi thật khó. Ngày ra đồng, tối làm việc nhà, thời gian thư giãn của họ là những bộ phim truyện trên ti-vi. Không màng thời sự, mà có xem cũng chẳng để làm gì khi toàn thấy nhà máy kia, khu công nghiệp nọ khởi công.

Thông tin mua bán lúa gạo, lạc, vừng đến với họ là những tấm biển tự ghi giá bằng tay của thương lái dọc hai bên đường quốc lộ. Tăng, hay giảm cũng từ đây mà ra.

Đến mùa thu hoạch, họ lấy xe đạp đi một đoạn đường khá xa để xem thương lái nào mua giá cao nhất để bán, cũng có khi không có phương tiện và vì cần tiền trang trải họ phải bán thốc bán tháo.

Nghe nói quê tôi, ngay ngã tư đường quốc lộ sắp được nâng lên thành thị trấn hay thị xã gì đó. Nhưng cách chưa đến 1 cây số, làng quê tôi vẫn như 10 năm trước và có lẽ những năm sắp tới cũng không có gì thay đổi nhiều.

Chúc tác giả bài viết có thêm nhiều bài viết ý nghĩa, giúp bà con nông dân "vượt khó".

Bình luận của bạn:





 

Bản quyền thuộc © Hồng Văn